|
Written by cayman on Friday, 09 July 2010 22:14
|
Trong bài viết này, “chi phí” được đề cập
là chi phí có thể
đo lường
được
cho việc
huy động
vốn
tài trợ
cho hoạt
động
của
doanh nghiệp.
Với
nợ,
đó chính là chi phí lãi vay mà doanh nghiệp phải
trả
cho khoản
vay của
mình. Với
vốn
cổ
phần,
chi phí sử
dụng
vốn
được
hiểu
như là quyền đối với
thu nhập
phải
đủ
thỏa
mãn được
các cổ
đông khi họ
quyết
định
góp vốn
vào công ty.
Ví dụ, nếu bạn điều
hành một doanh nghiệp nhỏ và cần tài trợ khoảng 40.000 USD, bạn có thể hoặc là
đi vay ở ngân hàng số tiền 40.000 USD với lãi suất 10%; hoặc bạn phải bán một
lượng cổ phần, chẳng hạn 25% cho người hàng xóm để có được 40.000 USD.
Giả sử năm sau đó, DN
của bạn tạo ra được lợi nhuận hoạt động là 20.000 USD. Nếu ban đầu, bạn quyết
định đi vay ở ngân hàng với chi phí lãi vay (hay còn gọi là chi phí tài trợ của
nợ) sẽ là 4.000 USD, bạn còn lại lợi nhuận 16.000 USD. Ngược lại, nếu bạn sử
dụng tài trợ vốn cổ phần, nghĩa là bạn không hề có nợ và dĩ nhiên là không có
chi phí lãi vay nhưng bạn chỉ được nắm giữ 75% lợi nhuận của DN (25% thuộc sở
hữu của người hàng xóm). Do đó, lợi nhuận của bạn bây giờ chỉ có 15.000 USD
(tức 75% x 20.000 USD).
Từ ví dụ này, bạn có
thể thấy nợ rẻ hơn vốn cổ phần là như thế nào, do đó cũng rất dễ hiểu khi các
cổ đông sáng lập của công ty quyết định lựa chọn phát hành nợ, chứ không phải
vốn cổ phần. Thuế cũng là một yếu tố giúp cho tình huống phát hành nợ trở nên
tốt hơn. Nếu DN sử dụng nợ, chi phí lãi vay được khấu trừ ra khỏi thu nhập hoạt
động trước khi thu nhập bị đánh thuế, do đó chính hành động này đã đem đến cho
DN lợi ích tấm chắn thuế từ nợ.
|
|
Section: TÀI CHÍNH -
File Under: QUẢN TRỊ TÀI CHÍNH |
|